Thứ Bảy, 15 tháng 11, 2014

Cười với tớ thêm một lần nữa

1. Hưng – Băng tan
Lần đầu tiên nhìn thấy Vi, tim tôi đã như lỡ mất một nhịp. Cô bạn mới chuyển về khiến cả khối xôn xao. Vi tóc dài đen mượt, cao ráo, trắng xinh như đám mây xốp đầu xuân, và đặc biệt nhất, cô nói tiếng Anh như người bản địa. Mỗi lần nghe cô đứng dậy đọc hội thoại mẫu, tôi lại ngẩn người ra. Nhưng người thích Vi nhiều lắm. Tôi cũng không muốn chen vào thành đứa ngốc hỏi số điện thoại và nói những câu vu vơ. Tôi chỉ ngồi sau, cố giữ nhịp tim mình chậm lại khi Vi bước qua, hay bước đến, và giơ tay chào tôi xã giao. Vi sẽ chẳng bao giờ biết được tôi thích cô ấy nhiều đến nhường nào.
Tháng Hai kéo dài với những cơn mưa. Trời u ám mãi thôi. Đến lớp mà thấy ai cũng như rũ ra, ảm đạm. Lớp quyết định tổ chức đi biển dã ngoại. Đốt lửa trại qua đêm. Thông báo về chuyến đi như chiếc bật lửa thần kì thổi bùng nhiệt vào những cái đầu ù lì từ lâu. Ngay khi cô chủ nhiệm vừa tuyên bố thống nhất chia nhóm để dễ quản lý, lớp tôi đã í ới tiếng gọi qua lại. Tôi nhìn Vi từ phía sau, hy vọng mơ hồ. Nghỉ giữa giờ, vài cậu bạn đứng trước bàn Vi, đưa ra lời đề nghị. Tôi im lặng, nhìn quanh. Nhận ra Sa ngồi góc lớp, gục mặt với headphones to đùng, tôi bất giác mỉm cười. Có lẽ tôi sẽ không phải là người cuối cùng được chọn vào một nhóm chắp vá. Vì ít ra tôi còn nói chuyện, còn tham gia vào những cuộc thảo luận nhóm. Sa thì không.
“Trời đã ngớt mưa. Tôi nhìn bóng Sa khuất dần và nghĩ về Vi. Chưa ai nhận ra tôi thích Vi. Chưa ai, trừ Sa. Tôi còn chưa nói chuyện với Sa tử tế lần nào nữa. Mọi thứ dễ nhìn như vậy sao?”
Cuối ngày, như điều kì diệu nhất, Vi đi về phía tôi, ngồi xuống bàn trước, đặt câu hỏi nhẹ nhàng: “Hưng, cậu có nhóm chưa? Vào nhóm tớ nhé!” Tôi luống cuống, chỉ biết gật đầu. “Nhóm mình có 3 người rồi, thêm cậu và Sa nữa là đủ tiêu chuẩn. Thế nhé, tớ về đây.” Vi chạm nhẹ vào cánh tay tôi, rồi đi mất. Tưởng như những tĩnh mạch chạy khắp lồng ngực tôi rung lên. Ok, tôi là kẻ may mắn. Nhưng tại sao lại là Sa? Ý tôi là, hai người đấy còn không nói chuyện với nhau nữa. Sa có nói chuyện với ai bao giờ đâu.
Buổi chiều siêu thị. Tôi và Sa cầm checklist Vi viết, đơn giản và súc tích. Nhưng ngay khi bước vào dãy hàng cao ngất, cô bạn biến mất. Tôi đẩy xe qua các ngăn bánh, chọn lựa cẩn thận những món có giá phù hợp, cũng đã được Vi ước lượng sẵn. Tôi không hiểu Sa đi cùng để làm gì. Cô bạn kì dị ốp chặt headphones vào tai, mắt nhìn lơ đãng xung quanh. Tôi cũng không cố bắt chuyện nữa. Bỗng nhiên từ đâu, Sa ập tới với chồng chocolate các kiểu, thả tênh xuống xe hàng. Tôi tròn mắt:
– Những đồ này đâu nằm trong checklist! – Tôi gắt lên khe khẽ. Có thể Sa cũng không nghe thấy.
– Tại sao không? Cậu không thích sô-cô-la? – Sa nhấc nhẹ tai nghe ra.
– Nhưng ngân sách có hạn. Đây là tiền của cả nhóm mà.
– Thế thôi. Của tớ, tớ trả – Sa quay đi, chẳng tỏ lấy ý giận dỗi. Chỉ là nói như biết trước là thế, và chờ để nói ra thôi.
Quầy thanh toán đông nghịt. Cô bạn bên cạnh lơ vơ để ánh nhìn trôi vào bầu không khí ẩm sệt. Chủ động phá vỡ sự im lặng, tôi đề nghị trả tiền gói M&M Sa đang cầm trên tay với một loạt sô-cô-la các kiểu khác. Sa hơi nhướn mày, rồi gật đầu. Trong thoáng chốc, cô bạn hơi mỉm cười. Lần đầu tiên, như cục băng tan trong vùng không khí ấm, nụ cười mỉm làm gương mặt cô bạn bừng sáng, đủ để tôi ngỡ ngàng. Ra đến cửa, cô bạn trùm mũ hoodies lên, nhét tay vào túi, nhìn bầu trời, nói với tôi bằng giọng thản nhiên: “Hưng, cậu thích Vi phải không?”. Cứ như thể đây không phải là câu hỏi, mà là một lời xác nhận cho một sự thật đã được biết từ lâu. Đây càng không phải là câu chỉ để trả lời yes hay no, bất kì lời nào nói ra cũng biến tôi trở thành kẻ ngốc. Lại còn trước người lạ như Sa.
“Chúc cậu một chuyến đi vui vẻ! Tớ về đây.” – Sa vẫn không nhìn tôi, cũng không cần nghe câu trả lời, tay vẫn để nguyên trong túi, bước ngoặt sang hướng khác.
Trời đã ngớt mưa. Tôi nhìn bóng Sa khuất dần và nghĩ về Vi. Chưa ai nhận ra tôi thích Vi. Chưa ai, trừ Sa. Tôi còn chưa nói chuyện với Sa tử tế lần nào nữa. Mọi thứ dễ nhìn như vậy sao?

2. Vi – M&M
Tôi ngồi xích đu trắng trong công viên trước khu tập thể, chờ Sa. Cô bạn về với túi đồ lỉnh kỉnh, không hề tỏ ra ngạc nhiên khi thấy tôi đợi sẵn. Sa ngồi xuống kế bên, nhoẻn miệng cười và nhìn tôi đăm đăm, như muốn bảo: “Nào, kể với tớ đi!” Tôi và Sa thân với nhau nhau từ lâu, khi hai đứa còn là cô nhóc bé xíu học cấp Một, dù ngay từ nhỏ, tính tình đã khác nhau như trời – vực. Vả chăng, nếu bạn rất nổi bật và có nhiều người quan tâm, cũng như khi bạn chọn cách sống khép kín và ẩn mình, cả hai đều không có nghĩa rằng bạn không bao giờ cô độc. Có một ai đó ở cạnh bên, dù tính tình trái ngược, không phải là điều tuyệt vời hay sao
Sa không nói nhiều, nhưng dường như cô ấy biết-tất-thảy. Thay vì “tám” chuyện, cô ấy dành thời gian để quan sát xung quanh và có những ghi nhận của riêng mình. Trên lớp, tôi và Sa hầu như không nói chuyện. “Tớ không thích bị vây quanh bởi những người thích cậu”. Sa có lần vừa mỉm cười, vừa nói như thế. Cũng chẳng sao!
– Sao rồi? – Tôi vơ lấy túi đồ, nhón lấy gói M&M – món yêu thích của hai đứa.
– Ý cậu là sao? – Giọng Sa nhỏ nhẹ, nhưng rất nhanh, cô bạn vươn tay giật lại gói kẹo. – Nếu vẫn thích sô cô la, cậu chọn món khác đi!
– Cậu đi với Hưng mà. Kể đi!
“Như một thách thức cần phải chinh phục, tôi muốn nghe Hưng nói thích mình, hoặc thể hiện sự quan tâm. Chỉ cần thế thôi là đủ.”
Sa khẽ lắc nhẹ đầu. Như mọi lần, cô vẫn là người kiệm từ. Tôi chìa tay ra, nhưng không có viên kẹo sắc màu nào hết.
– Hưng có số tớ. Nhưng cậu ta không nhắn tin hay gọi bao giờ. Cứ như sự tồn tại của tớ không làm cậu ta chú ý vậy.- Tôi xoay xoay điện thoại trong tay. Lần đầu tiên tôi tò mò về một cậu bạn cùng lớp đến thế.
– Vi này, tại sao cậu lại cần sự chú ý của tất cả mọi người?- Sa ngước mắt lên, nhìn tôi, gương mặt nghiêm nghị. Sa có nụ cười rất sáng, nhưng chẳng mấy khi dùng đến. Tôi đoán là do chẳng có gì làm cô bất ngờ nữa. Tôi đoán cô đã biết trước ý định của tôi, khi tôi đề xuất rủ Hưng vào nhóm.
Ừ, nhưng mà tôi cần sự chú ý của Hưng để làm gì? Cậu bạn xa lạ, chẳng có gì nổi bật. Điều khác lạ duy nhất ở cậu ấy, là chẳng để ý gì đến tôi. Hay vì tôi luôn cố gắng, để được mọi người yêu quý, nên không thể hiểu sao Hưng lại nằm ngoài tầm đó, dửng dưng và thờ ơ. Như một thách thức cần phải chinh phục, tôi muốn nghe Hưng nói thích mình, hoặc thể hiện sự quan tâm. Chỉ cần thế thôi là đủ.
Trời mưa nặng hạt. Tôi không trả lời cho câu hỏi của Sa, lấy một thanh sô cô la rồi đi về. Sa đã đeo tai nghe từ trước đó, nhưng ngay khi tôi quay đi, tiếng cô bạn vang lên từ đằng sau, nhỏ như hạt mưa tan vỡ trên mu bàn tay: “Không phải là Hưng, có được không?”

3. Hưng – Dưới ánh bình minh
Tôi hơi ngạc nhiên khi Vi tiết lộ cô và Sa là bạn thân. Hai người không có vẻ gì là liên quan tới nhau cả. Vi thì sôi động như thế, còn Sa thì… Đôi khi nghỉ giữa giờ, quay lại góc lớp, nhìn cô bạn với headphones to đùng, tôi tự hỏi Sa đang nghe gì? Và cô ấy nghe thấy gì? Nhìn thấy gì? Nhận ra điều gì? Đôi khi tôi nhớ về nụ cười trong siêu thị. Giá mà tôi được nhìn Sa cười lần nữa.
Vi trở nên thân thiết với tôi một cách nhanh chóng. Chỉ có một tuần mà tôi đã tưởng như mọi con mắt đang trở nên ghen tị với tôi. Vi vui tươi, nói chuyện dễ dàng như vạt nắng ấm qua cửa sổ. Chuyến đi tham quan, Vi ngồi cạnh, dựa vai tôi ngủ ngon lành. Chỉ là một giấc ngủ không mộng mị, tôi khẽ đưa tay chạm nhẹ tay cô trắng mềm. Cử chỉ yêu thương không bị phát giác. Tôi ước gì nói được với Vi điều tôi nghĩ.
Buổi tối lửa trại, Vi ngồi cạnh tôi, trong vòng tròn lớp với câu chuyện tập thể. Bỗng nhiên, không nhìn thằng vào tôi nhưng câu nói của cô rõ ràng không hướng đến ai khác:
– Vậy mà tớ đã nghĩ cậu chẳng bao giờ để ý đến tớ. – Giọng Vi nhỏ xíu, chìm trong tiếng ồn tự nhiên.
Tôi giật mình, hơi ngượng nghịu một chút. Nhưng rồi quyết định chọn cách nói thật:
– Không phải thế. Chỉ là tớ nghĩ mình sẽ không có cơ hội. Sa biết về điều đó. Bạn ấy không nói với Vy sao? – Tôi cố gắng không nhấn mạnh về việc tôi thích Vi đến mức nào…
Vi nhìn tôi ngạc nhiên, tưởng như tôi đã nói điều gì khác so với điều cô nghĩ. “Tớ xin lỗi”, cô đứng dậy, gần như rảo bước để nhập vào một nhóm đông khác. Tôi ngồi lặng đi rất lâu, nhìn Vi và nghĩ về Sa. Tại sao Sa chúc tôi có một chuyến đi vui vẻ, như thể cô bạn đã hình dung trước được câu chuyện sẽ xảy ra sau đó, màn thú nhận vụng về của tôi và phản ứng của Vi. Như thể cô đã biết trước rằng tình cảm của tôi sẽ không bao giờ được đáp lại, tất cả chỉ như tiếng vọng xa giữa vách núi sâu hay sao? Sự bỏ đi của Vi như câu trả lời rõ ràng, bỗng nhoè đi trước mắt. Tôi chợt nhận ra Vi như một ngôi sao, luôn cần được yêu quí và để ý đến. Và không của riêng ai cả. Mọi khoảnh khắc êm dịu trong suốt tuần qua, như bị ném vào ánh lửa không thương tiếc. Bản thân tôi, có lẽ chỉ là một phép thử. Tôi cố tránh để nghĩ như thế. Nhưng sự thật, có lẽ chỉ Vi biết. Và Sa có thể hiểu.
“Tại sao cậu lại nói với tớ những điều này?” “Tại vì cậu đã mua M&M cho tớ. Tớ chỉ muốn cảm ơn. Thế thôi.” “Chỉ vì gói kẹo sô cô la đấy?” “Nhiều cậu bạn ngốc có thể mua mọi thứ cho Vi. Nhưng chẳng ai đủ ngốc để mua cho tớ gói M&M cả.”
Tôi về phòng sớm, nhưng không tài nào ngủ được. Khuya, lũ bạn trở về, ồn ào tới mức như náo loạn. Trời hửng sáng, chẳng thể chợp mắt, tôi quyết định đi ra biển. Trên mỏm đá xa xa, tôi nhìn thấy chấm người nhỏ xíu. Gần về phía hừng đông, tôi nhận ra Sa đang ngồi bất động. Không headphones. Nhìn thấy tôi, Sa chẳng ngạc nhiên. “Nếu cậu không nói ra, có lẽ chuyến đi với cậu sẽ vui hơn.” Vậy đấy, rõ là Sa đã lường trước mọi chuyện. Như thể nỗi buồn của tôi cố hữu, và không thể tránh khỏi.
– Cậu biết tớ thích Vi, và biết Vi không thích tớ. Đúng không? Vậy sao không ngăn tớ?
Sa im lặng, nhìn chỏm đỏ rực đang nhô dần từ đường chân trời. Tôi ngồi xuống, trút một hơi dài. “Tại sao cậu làm bạn với Vi hả Sa?” Cô bạn vuốt những ngón chân trắng xinh xắn, giải thích đơn giản: “Không có nghĩa, hai người khác nhau thì sẽ không thể kết bạn, phải không? Và nếu để làm một cô bạn gái thân, thì Vi hoàn toàn ổn!” “Nhưng không ổn để làm BẠN GÁI của một ai đấy?” Đáp lại phản ứng vội vã và có phần ngốc nghếch của tôi là giọng nói trong veo: “Có thể bạn ấy chưa gặp đúng người, đúng lúc. Và cậu cũng thế. Hãy tôn trọng quyết định của bạn ấy, cũng như trân trọng tình cảm của chính cậu. Ít nhất cậu đã có cơ hội để bày tỏ…” Lời nói của Sa xác đáng, không giấu diếm chút sự thật trở thành niềm an ủi to lớn. Thốt nhiên, tôi nhận ra Sa đang thật buồn, cho dù chẳng có giọt nước mắt nào trên má cô bạn: “Tại sao cậu lại nói với tớ những điều này?”  “Tại vì cậu đã mua M&M cho tớ. Tớ chỉ muốn cảm ơn. Thế thôi.” “Chỉ vì gói kẹo sô cô la đấy?” “Nhiều cậu bạn ngốc có thể mua mọi thứ cho Vi. Nhưng chẳng ai đủ ngốc để mua cho tớ gói M&M cả.” Sa nhún vai, và mỉm cười. Dưới ánh bình minh, gương mặt cô bạn trở nên sáng bừng, rạng rỡ. Trong phút chốc, cô gái nhỏ trở nên đặc biệt biết bao. Hệt như lần ở trong siêu thị. “Giá mà cậu có thể cười như thế thêm lần nữa.” Tôi buột miệng thì thầm.
Không biết có nghe thấy lời tôi nói, Sa quay lại và cười thật tươi. Dưới mặt trời mọc sớm mai, lần đầu tiên tôi không còn bất an. Mọi ưu phiền, cảm giác bị tổn thương trước đó vụt mất như chưa từng tồn tại.
Tôi biết từ đây, sẽ có một người bạn ở cạnh bên…
Zelda

Ôm tôi chặt thêm một lần nữa

Khi tôi gọi điện mời Hưng đến dự tiệc mừng thi đậu đại học, như mọi lần, cậu ấy đồng ý ngay. Tám chuyện đã đời, tôi sắp cúp máy, cậu ấy bỗng ngăn lại: “Nè Bảo, nếu tớ dẫn thêm một người đi cùng, có được không?”. Tôi vẫn vui vẻ: “Ồ đừng lo, mấy bạn trai hồi lớp mười hai, tớ mời hết mà!”. Đầu dây bên kia thoáng bối rối: “Không, không phải tụi lớp mình đâu…”. Tôi khựng lại: “Vậy ai?”. “Bạn gái của tớ!” – Hưng nói ngắn gọn. Chưa bao giờ tôi ngạc nhiên đến thế. Dù vậy, thì tôi vẫn nói được một câu đàng hoàng: “Cậu cứ dẫn tới đi, không sao đâu!”.
Theo lẽ thường, khi ta nói “không sao”, tức là đã xảy ra một chuyện “rất có sao”.
Từ bé, Hưng và tôi đã chơi với nhau thật thân thiết. Thân đến mức tôi chẳng cần có một bạn gái làm gì. Và cậu ấy cũng thế, tất thảy các chuyện vui vẻ hay bực tức của một tên nhóc, cậu ấy đều chia sẻ với tôi. Hai đứa học chung đến tận năm ngoái. Chỉ đến khi vào đại học, mỗi đứa mới đi riêng một trường.
Nếu hồi nhỏ, tôi ra dáng bà chị, thì lớn lên, Hưng lại trở thành một chỗ dựa cho tôi, cả về sức mạnh lẫn tinh thần. Tôi nhỏ con, đang đeo niềng chỉnh răng mấy năm nay nên gương mặt hơi khó coi. Ngược lại, cậu ấy luôn nổi bật trong đám đông bởi vóc dáng cao, gương mặt thông minh và nụ cười điềm tĩnh.
Cậu ấy thường cho tôi những lời khuyên tốt nhất. Chẳng hạn, khi tôi than thở về vẻ xấu xí của mình, cậu ấy búng nhẹ tai tôi: “Hình thức bên ngoài quan trọng gì chứ. Tớ rất thích khi cậu đeo cái niềng răng ngộ nghĩnh!”. Thế là tôi vững tin ngay. Ngay cả việc tôi chọn thi ngành công nghệ sinh học, cũng là nghe theo lời khuyên của Hưng đấy thôi.
Vậy mà cậu ấy đã có bạn gái. Họ quen nhau lúc nào? Tại sao Hưng không nói gì trước đó với tôi? Lẽ nào tôi không quan trọng, nên cậu ấy chẳng cho tôi biết? Vị trí của tôi trong lòng cậu ấy là nơi đâu? Những câu hỏi nhói lên, buồn kinh khủng. Đến lúc này, tôi mới nhận ra, Hưng quan trọng với tôi biết chừng nào.
lancuoi2
“Thật không thể tin vào mắt. Một tôi mới hoàn toàn, xinh xắn. Chắc chắn, vẻ khác lạ của tôi sẽ tạo nên ấn tượng mạnh mẽ, khiến cậu ấy phải nghĩ lại…”
Hai đứa xưng cậu tớ với nhau vô tư, chẳng qua là thói quen hồi nhỏ thôi, đâu có gì quan trọng. Chẳng phải tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc phải có bạn trai là vì tôi đã có cậu ấy đấy sao. “Mình yêu cậu ấy. Chắc chắn là thế!” – Ý nghĩ đột ngột vụt qua làm tôi sững sờ. Tôi ngồi co chân trên ghế, bàng hoàng với khám phá vừa tìm thấy của chính mình.
Bữa tiệc ngày chủ nhật đã đến. Tôi chọn bộ váy nổi nhất trong tủ, màu đỏ rực. Đôi giày cao gót cùng màu, gắn hạt đá lóng lánh. Mái tóc mọi khi vẫn cột đuôi ngựa đã được người thợ làm tóc gần nhà vuốt dầu óng ả, uốn giả thành từng lọn loăn xoăn bung nhẹ trên vai. Và quan trọng nhất, tôi đã đến nha sĩ, xin được tháo niềng răng trong vài ngày. Sau khi nhờ chị gái tô má hồng và điểm chút son lên môi, tôi chạy ra đứng trước gương. Thật không thể tin vào mắt. Một tôi mới hoàn toàn, xinh xắn. Chắc chắn, vẻ khác lạ của tôi sẽ tạo nên ấn tượng mạnh mẽ, khiến cậu ấy phải nghĩ lại…
Tất cả các bạn đều ồ lên khi nhìn thấy chủ nhân buổi tiệc. Bao nhiêu lời ngợi khen dành cho tôi. Nhưng, sự ngạc nhiên lớn nhất là khi Hưng dắt xe vào. Đúng như lời hôm trước, cậu ấy dẫn theo một cô gái. Cô ấy mặc bộ váy áo giản dị, màu xanh nhạt, đi đôi giày búp bê vải. Tôi vội nhìn chăm chú vị khách. Nếu không kể đôi mắt đen biết cười, thì gương mặt cô ấy rất bình thường. Rõ ràng, người lạ chẳng đẹp hơn tôi chút nào, nếu không nói là nhạt nhòa hơn.
Hưng nắm tay “người bình thường” ấy, bước đến trước tôi, giới thiệu: “Vân, bạn gái của tớ đấy!” Rồi cậu ấy quay lại người đi cùng: “Còn đây là Bảo, bạn thân nhất mà Hưng kể cho Vân nghe hoài!”. Cô bạn ấy mỉm cười, nói khe khẽ gì đấy, nhưng tôi không nghe rõ nữa. Tôi giả vờ chạy vào bếp lấy nước ngọt cho mọi người. Dù chuẩn bị tinh thần từ mấy hôm nay, sao tôi vẫn shock. Lúc mở tủ lạnh, tôi áp mặt vào ngăn đá thật lâu, ngăn những hạt nước vô tích sự trào ra trên mắt.
Tất cả bàn ghế trong nhà được huy động cho bữa tiệc. Chỗ ngồi đẹp nhất các bạn dành cho tôi. Chỗ ngồi đó cũng đối diện với Hưng, và cô bạn cậu ấy nữa. Qua các câu trò chuyện, tôi biết hai người quen nhau từ đợt thi đại học. Cả hai cũng đậu vào ngành ngân hàng. Cả hai cùng có thú vui sưu tập những cái thìa nhỏ và thiết kế web. Họ còn khe khẽ nói với nhau mấy tựa sách mà tôi chưa nghe đến bao giờ…
Khác hẳn tôi vẫn thường ra sức tranh cãi với Hưng trong mọi vấn đề, mỗi khi cậu ấy lên tiếng, cô bạn sẽ chăm chú lắng nghe. Cậu ấy chỉ cần nói một nửa câu thôi, Vân cũng có thể tiếp lời, đúng như ý cậu ấy muốn nói. Nhưng thường thì cô ấy im lặng, ngoảnh sang nhìn Hưng, ánh mắt trìu mến. Cậu ấy cũng dành cho Vân ánh mắt như vậy, chẳng thèm để ý đến chiếc váy đỏ rực rỡ của tôi.
Lúc cắt bánh kem sữa tươi và chocolate, tôi chọn miếng bánh nhiều chocolate nhất, đặt trước mặt Hưng. Vân nhìn tôi, mỉm cười nhẹ nhàng: “Bạn đổi cho Hưng miếng bánh khác được không. Nhỏ hơn cũng được. Hưng sợ nhất là chocolate đấy!”. Tôi im sững. Từ hồi nhỏ đến giờ, tôi chưa từng tự hỏi người bạn thân của mình thích gì nhất, ghét gì nhất. Tôi chỉ nghĩ theo cách đơn giản, cậu ấy cũng giống hệt như mình, cậu ấy vẫn là người bạn thời ấu thơ. Tôi ngờ ngợ nhận ra, so với Vân, tôi biết về Hưng ít. Rất ít.
lancuoi3
“Rồi chúng ta sẽ chia tay. Vì chúng ta không đi chung đường. Nhưng bạn ơi, có biết không. Mỗi khi xoay tròn theo bản luân vũ. Tôi sẽ thấy bạn hiện ra trước mắt tôi. Thật gần. Như lúc này đây…”
Bữa ăn ngon miệng nên mọi thứ trên bàn tiệc hết sạch. Vẫn còn sớm. Mấy cô bạn trong lớp đề nghị mọi người dọn dẹp bàn ghế, để nhảy. Tôi chỉ muốn ngồi im. Tôi rất mệt. Miệng mỉm cười, nhưng tôi cảm thấy thật buồn. Buồn đến mức không thể khóc được. Nhưng tôi không thấy giận dữ và căm ghét người lạ nữa. Tôi hiểu, với sự điềm tĩnh và thông minh đặc biệt, bạn thân của tôi không bao giờ sai lầm.
Sau mấy điệu nhảy cùng Vân, cậu ấy bước về phía tôi, chìa ra bàn tay thân thuộc: “Nhảy với tớ một bài nào!”. Hồi lớp bảy, hai đứa tôi từng mở nhạc, tự tập nhảy với nhau những điệu vui nhộn. Nhưng giờ đây, chúng tôi đang nhảy theo điệu Boston êm đềm. Tôi đặt tay lên vai Hưng. Bàn tay cậu ấy thật ấm áp, nhẹ nhàng vòng quanh lưng tôi.
Và chúng tôi bước theo nhịp nhạc, theo lời bài hát vang lên mênh mang. “Ôm tôi thêm một lần nữa. Ôm tôi chặt thêm một chút nữa! Rồi chúng ta sẽ chia tay. Vì chúng ta không đi chung đường. Nhưng bạn ơi, có biết không. Mỗi khi xoay tròn theo bản luân vũ. Tôi sẽ thấy bạn hiện ra trước mắt tôi. Thật gần. Như lúc này đây…”.

Minh & Hoa

Giấc mơ dịu dàng

1. Nếu giấc mơ đẹp nhất của Hà là một bức tranh ghép được cẩn thận từng mảnh mỗi ngày, thì bây giờ bức tranh ấy đã tách thành từng mảnh một, văng tung tóe, thất lạc và không bao giờ hoàn thành được. Giấc mơ về một dáng hình cao cao, một nụ cười, một cái vẫy tay chào buổi sáng mỗi ngày, bao nhiêu cảm xúc… đã biến mất. Biết sao được, khi sáng nay, cả lớp xôn xao bàn tán chuyện Hùng và Quỳnh công khai chuyện gà bông của họ rồi.
Hà bùng tiết học thêm ngoại ngữ vào buổi chiều. Nó lang thang cả buổi trong nhà sách, nơi có thể tránh cái nắng gay gắt ngoài kia với máy lạnh mát rượi. Hà đọc từng tựa cuốn sách, tên tác giả, đọc vài trang, nhìn tranh bìa và thậm chí đọc luôn cả mục lục. Chẳng biết là bao lâu, cuối cùng Hà cũng rời khỏi nhà sách với hai cuốn sách, đạp xe ra công viên.
Sau khi mua một lon nước cam ở máy bán hàng tự động, Hà chọn một ghế đá ngồi đọc sách. Nhưng thực tế nó chẳng biết mình đang đọc hay đang tự mình gặm nhấm nỗi buồn… thất tình.
Lon nước đã hết từ lúc nào, Hà nheo mắt, phi vào thùng rác phía trước, nhưng thế quái nào lại trúng vào một người đi ngang qua. Cậu bạn (chạc tuổi Hà) quay sang ngơ ngác.
- Xin lỗi, tôi định ném vào thùng rác.
- Trông cậu chẳng muốn xin lỗi tí nào cả. – cậu ta nhặt lon nước lên và cho vào thùng rác.
Hừm, sao cậu ta biết nhỉ? Mà cũng do cậu ta cả đấy chứ, ai bảo đi ngang qua đúng lúc đó làm gì, Hà bướng bỉnh nghĩ như vậy. Thật sự, Hà cũng muốn xin lỗi đấy chứ, nhưng một kẻ đang nhìn-cả-thế-giới-màu-xám như Hà, làm sao mà nói xin lỗi với vẻ ăn năn, hay dịu dàng được??? May là, tuy nói thế, nhưng giọng điệu của cậu bạn chẳng có gì là bực bội hay khó chịu, nên khiến Hà thấy dễ chịu. Nó nở một nụ cười thật sự.
- Xin lỗi. Và xin lỗi cả chuyện không muốn xin lỗi thật lòng nữa.
Cậu bạn phẩy tay, kiểu chuyện vặt vãnh rồi chào Hà, đi tiếp.
Hà ngồi thêm được một lúc rồi quyết định đi học môn còn lại. Buồn thì cũng đã buồn rồi. Buồn nữa có được gì đâu.

2. Nghỉ hè, Hà quyết định đi làm part-time, người phục vụ, ở tiệm kem kiêm luôn trà sữa, cà phê, bánh ngọt của bà chị họ. Vừa có tiền tiêu vặt, lại giữ cho bản thân luôn bận rộn để không phải nghĩ vẩn vơ. Từ nhỏ, chị Trang đã mơ mộng được đi vòng quanh khắp châu Âu nên tiệm Mây Kem của chị cũng đặc sệt phong cách Châu Âu. Bảng hiệu gỗ, thực đơn ghi bằng phấn trên một tấm bảng, hoa tươi treo lủng lẳng… Cả những chiếc bánh quy thơm phức ngon lành được phục vụ kèm cùng mocha, cappuccino, espresso, irish coffee… mặc dù ít có ai gọi thức uống này. Chị Trang hai mươi ba tuổi, không học đại học mà tự mình xây dựng tiệm Mây Kem này, kể ra cũng hay hay.
giacmo4
“Từ nhỏ, chị Trang đã mơ mộng được đi vòng quanh khắp châu Âu nên tiệm Mây Kem của chị cũng đặc sệt phong cách Châu Âu. Bảng hiệu gỗ, thực đơn ghi bằng phấn trên một tấm bảng, hoa tươi treo lủng lẳng…”
Chủ Nhật, tiệm đông khách. Hà bận rộn luôn tay. Lúc mang cốc kem chocolate có hai quả cherry cho khách, Hà va phải một người, làm dây kem ra áo của người đó.
- Cậu cũng vụng về quá nhỉ? Lần nào cũng vậy.
Hà ngạc nhiên đến mức không nói được tiếng nào. Là người lần trước ở công viên.
- Lại còn quên xin lỗi nữa này.
- Ah, xin lỗi – Hà giật mình – Tôi không cố ý. Xin hỏi quý khách dùng gì? Miễn phí ạ.
Trong đầu Hà lập tức hiện ra những con số trong bảng giá ở menu và không ngừng cầu khấn một món gì đó đừng quá cao cấp. Nhưng cậu ta chỉ cầm tờ giấy tuyển nhân viên được dán ở trước cửa cách đây vài hôm, nói chậm rãi:
- Tớ đến xin làm nhân viên. Tên là Sơn, tuy bị va, bị ném vài lần vẫn vững như núi, mười bẩy tuổi, làm việc để thực hiện ước mơ trở thành tỉ phú. Tớ được nhận chứ?
Hà lùng bùng lỗ tai, trở thành tỉ phú bằng cách làm thêm ở một tiệm cà phê ư? Thật kì cục. Chị Trang thò đầu ra khỏi quầy, nhìn thoáng một cái rồi nói nhanh gọn.
- Xinh trai, duyệt!

3. Sơn và chị Trang hợp nhau kinh khủng, làm Hà có cảm giác họ như hai chị em ruột. Một lần, cả hai cùng đứng ngắm góc tường cạnh cửa sổ một cách rất chăm chú như thể sắp đưa ra một quyết định quan trọng.
- Em nghĩ chúng ta nên mua một cây đàn piano và đặt ở đây.
- Sẽ rất tuyệt, chị nghĩ thế. Chị thích piano lắm, mỗi tội không biết chơi.
- Em cũng không biết chơi. Nhưng âm thanh của nó sẽ tuyệt lắm.
Một cây đàn piano ở trong một tiệm kem có diện tích khiêm tốn thế này ư? Có mà dẹp cả bàn ghế đi để mà đặt cây đàn piano và khách sẽ ngồi trên đàn mà ăn kem mất. Lại còn không ai biết chơi đàn nữa chứ. Hà vừa lau cái bàn cuối cùng vừa dập tắt ước mơ viển vông của hai kẻ điên rồ kia.
- Mua rồi thì ai sẽ chơi piano?
- Em.
- Em á? Ai bảo? Em có biết chơi cái gì đâu, chị cũng biết mà.
Cả hai nhìn Hà, đồng thanh “Thế Hà đi học đi”. “Hâm à?!”- Hà muốn gào lên như thế nhưng rốt cuộc chỉ lắc đầu rồi lảng đi. “Hai đánh một chẳng chột cũng què”, thôi thì…
Hôm đó, tiệm đóng cửa muộn hơn mọi ngày. Lúc về, đi trong ngõ tối khiến tim Hà đập thình thịch, cảm giác như có ai đó đi theo càng khiến Hà lạnh gáy, mồ hôi lạnh toát, và ráo bước nhanh hơn. Đột ngột, một bàn tay đặt lên vai khiến Hà giật thót và hét lên. Sơn ngơ ngác nhìn quanh rồi cười.
- Hóa ra cậu cũng biết sợ à?
- Tôi là người chứ có phải là yêu quái đâu. Mà cậu làm gì ở đây?
- Thấy trời tối nên đưa cậu về. Vệ sĩ miễn phí nhé.
- Đi với cậu có mà nguy hiểm gấp đôi thì có.
Tuy nói thế nhưng Hà cảm thấy yên tâm hơn nhiều. Trời đêm mát mẻ, dễ chịu, thật khác hẳn với cái nóng hầm hập ban ngày. Một cơn gió lướt nhẹ trên mặt đường, khiến chiếc lá khô động đậy xoay một vòng như nhảy một điệu valse. Hà và Sơn rảo bước. Cậu ta huýt sáo một giai điệu vừa lạ vừa quen. Nhớ đến ngày đầu xin việc của Sơn khiến Hà tò mò.
giacmo3j
“ì công việc bận rộn nên chỉ lúc nào vắng khách, Sơn mới ôm cây đàn nghêu ngao làm mấy vị khách trong quán tròn xoe mắt rồi cười khúc khích. Thậm chí điều đấy còn được mọi người rỉ tai nhau thế nào đó để ai đến cũng thì thầm mời Sơn biểu diễn một bài, rồi lại cười khúc khích”
- Tại sao cậu lại muốn làm tỉ phú?
Sơn nhíu mày, làm ra vẻ rất nghiêm trọng. Mà Hà biết thừa mỗi lần như thế chẳng có ý tưởng nào thật sự nghiêm túc.
- Tại tớ có hai thằng bạn hàng xóm rất đáng ghét, một thằng tên Triệu, một thằng tên Phú, chúng nó toàn gọi tên chệch tên tớ là… Xu, đã thế tớ mơ sau này lập công ty lấy tên Tỷ phú company luôn…
Hà phá ra cười. Không phải kiểu cười chế nhạo mà là vì cái ý tưởng đó thật sự điên rồ và buồn cười. Sơn vẫn làm mặt tỉnh.
- Tớ đùa thôi. Tớ nói thế để lúc xin việc có điểm nhấn đặc biệt đó mà.
Hà vẫn không thể nhịn được cười, đến nỗi nước mặt cứ chực trào ra.
- Thôi nào quý cô, cười thế đủ rồi đấy!

4. Dự án mua cây đàn piano không được thực hiện, tất nhiên. Nhưng thay vào đó, Sơn lại mang đàn guitar đến. Vì công việc bận rộn nên chỉ lúc nào vắng khách, Sơn mới ôm cây đàn nghêu ngao làm mấy vị khách trong quán tròn xoe mắt rồi cười khúc khích. Thậm chí điều đấy còn được mọi người rỉ tai nhau thế nào đó để ai đến cũng thì thầm mời Sơn biểu diễn một bài, rồi lại cười khúc khích. Mặc dù giọng hát của Sơn không có gì đặc biệt nhưng còn tốt hơn nhiều mỗi lần chị Trang cao hứng. Chất giọng “lên cao vút xuống mất hút” của chị thật sự đáng sợ, may mà chị chỉ hát lúc không có khách nào.
- Hôm nay tiệm đóng cửa sớm, hai đứa về đi.
Chị Trang nói thế khi đồng hồ chỉ mới chỉ hai giờ chiều.
Sơn rủ Hà đi shopping, mặc dù ngắm là chủ yếu. Cậu chỉ mua một chiếc vòng tay bằng những hạt thủy tinh màu có một nhánh cỏ xa trục thảo bốn cánh. Cuối cùng, cả hai đi ăn KFC. Sơn đưa chiếc vòng tay cho Hà.
- Chúc mừng sinh nhật.
- Hôm nay là sinh nhật tớ à? Ah, đúng thật, thế mà tớ quên khuấy mất. – Hà tự vỗ trán mình khi nhớ hôm nay là ngày mấy.
- Bây giờ tớ mới biết cậu còn đãng trí nữa.
- Còn tớ thì bây giờ mới biết cậu không được bình thường.
Về nhà, Hà mới biết chị Trang về sớm để cùng cả nhà chuẩn bị một bữa tiệc “Bất ngờ chưa?”. Sơn được giao nhiệm vụ cầm chân Hà, và cậu bạn cũng được mời đến dự tiệc. Điểm nhấn của cả buổi sinh nhật là màn song ca của chị Trang và Sơn mà mới chỉ được nửa bài, Sơn đã xin rút lui.
Hà chưa bao giờ cười nhiều như thế.
giacmo
“Khác biệt, giấc mơ này dịu dàng hơn nhưng cũng mạnh mẽ hơn, sâu lắng hơn và thật hơn. Lạ lùng đến nỗi Hà ngơ ngẩn mỗi buổi sáng khi thức dậy…”

5. Hùng và Quỳnh đẩy cửa bước vào tiệm Mây Kem. Họ gọi một cốc trà sữa vị dâu, một miếng bánh táo, một tách cà phê cappuccino kèm bánh quy. Lạ lùng một điều, Hà không hề cảm thấy nặng nề, ngột ngạt hay… đau đớn gì, hihi. Rất bình thản. Thật là kì lạ.
Hà đang mơ một giấc mơ khác. Một giấc mơ có những đồng xu xinh xinh, biển hiệu công ty Tỷ phú ngộ nghĩnh, mênh mang giai điệu của cây đàn guitar, lấp lánh những hạt thủy tinh màu… Khác biệt, giấc mơ này dịu dàng hơn nhưng cũng mạnh mẽ hơn, sâu lắng hơn và thật hơn. Lạ lùng đến nỗi Hà ngơ ngẩn mỗi buổi sáng khi thức dậy.

Fuyu